Tôi thích lang thang trên hè phố để ngắm nhìn những em bé đang tung tăng cắp sách đến trường. Những khu chợ đông vui mà trật tự, đường phố thì khang trang và sạch sẽ. Những người thợ mồ hôi nhễ nhại đang miệt mài với những công trình xây cất. Họ là những “vị thần sáng tạo” mà tôi yêu quý.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện đời thường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện đời thường. Hiển thị tất cả bài đăng
Khi vợ thai nghén
Được đăng bởi
Minh Phan |
2013-03-22T01:32:00+07:00
Vợ có bầu
Mình có nghe nói mấy bà bầu thường hay bị nghén, nhưng cũng chưa hiểu nghén là như thế nào. Thế nên khi biết tin vợ có bầu thì mình có hỏi anh Gu-gồ, anh Gồ bảo là thai nghén có hai dạng, một rất sợ và hai là rất thèm cái gì đó. Nói chung nghén sẽ mang lại khá nhiều phiền phức và mệt mỏi. Hi vọng vợ mình không bị thai nghén.
Bởi một lẽ anh nghèo
Được đăng bởi
Minh Phan |
2013-03-05T01:56:00+07:00
"bởi 1 lẽ anh nghèo!!!"
“Xin lỗi…cô có làm sao không???
Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy.
“không sao mà anh…lỗi cũng do em đi không chú ý ..làm đổ hết đồ của anh rùi”
..chàng trai nhẹ lau mồ hôi trên chán…thở phào…ban đầu anh rất sợ là cô sẽ làm to chuyện
Bởi 1 lẽ những tiểu thư sang trọng luôn đi liền với chữ kiêu kì đỏng đảnh.
Nhưng những suy nghĩ của anh với hoàn cảnh diễn ra hoàn toàn trái ngược nhau..
Chỉ cho cô gái 1 chỗ ngồi….anh nhanh chóng quay lại dọn dẹp số cốc chén đồ uống vừa làm
đổ rơi vãi trên nền nhà…với ánh mắt khó chịu của tay quản lý đang nhìn anh từ phía sau…
Thu dọn đống đổ vỡ xong..anh nhanh chóng quay lại bắt nhịp với công việc của mình…
.Đặt cốc nước trắng xuống..anh chưa kịp hỏi cô gái dùng đồ uống gì thì cô gái đã lên tiếng:
“-xin lỗi anh vì chuyện vừa rồi anh ghi luôn số đồ uống vừa bị đổ vào hóa đơn cho em
nhé”
Được sinh ra đã là một may mắn, hạnh phúc!
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-12-17T11:50:00+07:00
Bữa cơm hôm ấy, tôi chẳng nhớ nổi điều gì đã khơi mào câu chuyện, chỉ biết mẹ kể về những ngày xưa khó nghèo, bố phải đi làm xa. Đang mùa mưa bão mà nhà thì dột, bí quá, mẹ đánh liều vác cả bụng to trèo lên sửa mái. Mẹ chép miệng: "nghĩ lại kể cũng liều, lần ấy mà ngã thì đi cả mẹ lẫn con". Tôi hỏi:
Phát hiện ảnh quan hệ tình dục của vợ đêm tân hôn
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-11-16T11:17:00+07:00
Sau tiệc cưới, mọi người ra về hết, tôi và em về phòng dành cho đôi tân hôn tại khách sạn. Mặc nguyên bộ áo quần chú rể chưa thay đợi em tắm, tôi thả lỏng cơ thể xuống ga giường sau một ngày tiếp khách mệt mỏi đến rã rời. Bỗng chuông điện thoại reo lên, số lạ, đầu dây bên kia phát ra giọng nam đầy giễu cợt và thách thức:
Đừng hỏi anh có còn yêu em không?
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-10-23T23:07:00+07:00
Một năm có 365 ngày, cũng không dưới 100 ngày em có nhu cầu “đòi” được anh nói ngon nói ngọt thành lời, không nói thì dỗi hờn, anh biết. Nhưng nói thế nào thì thật, nói thế nào thì giả đây?
Một câu chuyện cảm động
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-10-23T21:30:00+07:00
Cho dù đã được định trước, những khối bê tông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một làng nhỏ. Một, hai đứa trẻ bị chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi.
Dân làng yêu cầu thị trấn lân cận liên lạc với lực lượng quân đội Hoa Kỳ để giúp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng, một bác sĩ và một y tá người Mỹ mang dụng cụ đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng, nếu không được xử lý kịp thời nó sẽ chết vì bị sốc và mất máu.
Nếu... ngày mai em chết, anh có buồn không?
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-10-01T00:25:00+07:00
Nếu mai em chết, anh chỉ được buồn thôi, buồn 1 ngày, khóc 1 ngày, nhớ em 1 ngày, sau đó, phải sống thật tốt, thật vui, sống cả phần của em nữa mà. Không được chết theo em ngốc ạ.
Google Account Video Purchases
Hà Nội, Hoàn Kiếm, Hà Nội, Việt Nam
Nếu sớm mai là ngày tận thế...
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-09-21T04:30:00+07:00
Nếu sớm mai là ngày tận thế... Anh vẫn sẽ muốn được ngồi ở đây bên em, được yêu em, tiếp tục yêu em...
Thấy mọi người cứ đồn đại về Ngày tận thế, anh cũng chẳng bận tâm làm gì. Vì phương châm của anh vốn là: Hãy cứ sống như thể bạn chỉ còn một ngày để sống. Nhưng hôm nay, bất chợt em ngồi bên anh thổn thức. Em khẽ hỏi: "Nếu sớm mai là ngày tận thế, anh muốn làm gì bây giờ?"
Anh ngơ ngác vì bất ngờ. Em tựa nhẹ đầu vào vai anh. Và anh thậm chí không biết chính mình đã nói ra câu trả lời dịu dàng đến thế: “Ngồi đây, bên em!” Em véo mũi anh, ra vẻ giận dỗi nói ý tưởng của anh thật bình thường. Nhưng em cười, nụ cười nhẹ và sáng trong như mùa thu buổi sớm. Khoảnh khắc đó, anh biết, câu nói của mình là rất thật.
Nhan sắc
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-08-13T00:14:00+07:00
Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:
- Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:
Xúc động trước bức thư chị gái gửi em trai thi trượt đại học
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-08-04T13:56:00+07:00
(tiin.vn) Kỳ thi đại học đã trôi qua, sẽ có người bước chân vào giảng đường đại học với niềm vui của gia đình, bạn bè người thân. Và cũng có người sẽ ngậm ngùi những giọt nước mắt nuối tiếc, thất vọng với chính bản thân mình.
Lang thang facebook, tớ tình cờ phát hiện một bài viết có tựa đề: “Trượt đại học không phải là thất bại đâu em trai” của một người chị đang theo học tại trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền viết cho em trai mình. Ngay sau khi bức thư được đăng, đã nhận được rất nhiều like và những sự chia sẻ chân thành từ bạn bè.
Tôi là người tỉnh lè
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-07-12T23:42:00+07:00
Với tôi con người tạo nên vùng đất chứ không phải vùng đất tạo nên con người. Và tôi luôn tự hào rằng "tôi là người tỉnh lẻ".
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Quê tôi chỉ là vùng đồng quê chiêm trũng nhưng rất thanh bình, yên ả. Quê tôi không có những tòa nhà cao tầng chọc trời, cũng chẳng có những siêu thị đầy ắp người và cũng chẳng thấy bóng dáng của một rạp chiếu phim nào... Vâng, tôi biết quê tôi vẫn còn nghèo lắm, vẫn còn lạc hậu lắm.
[Đọc tiếp...]
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Quê tôi chỉ là vùng đồng quê chiêm trũng nhưng rất thanh bình, yên ả. Quê tôi không có những tòa nhà cao tầng chọc trời, cũng chẳng có những siêu thị đầy ắp người và cũng chẳng thấy bóng dáng của một rạp chiếu phim nào... Vâng, tôi biết quê tôi vẫn còn nghèo lắm, vẫn còn lạc hậu lắm.
Google Account Video Purchases
Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội, Việt Nam
Nhật ký của mẹ - BốngXinh2212
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-07-04T21:34:00+07:00
Dưới đây là những dòng nhật ký của mẹ Bốngxinh2212 mình đọc được ở trên diễn đàn lamchame.com cảm ơn mẹ Bốngxinh2212 đã chia sẻ những dòng nhật ký đầy xúc động.
Nhật ký của mẹ
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-06-27T09:18:00+07:00
Cầm cuốn nhật kí của mẹ trên tay, Thương khóc nấc, lòng trào dâng một cảm giác có lỗi. Lẽ ra từ rất lâu rồi Thương phải nói với mẹ một điều, một điều tưởng chừng đơn giản mà thiêng liêng đến lạ lùng: “Con yêu mẹ”.
Cả tháng nay mẹ Thương phải nhập viện do tai biến mạch máu não. Tuổi tác đã in dấu lên sức khỏe của mẹ khá nhiều. Suốt tháng, Thương vừa phải đi học, vừa phải vào viện chăm mẹ. Cô cảm thấy đuối sức vì mệt mỏi. Nhưng buổi chiều hôm nay đã giúp Thương nhận ra sức mạnh lớn lao của tình mẫu tử và cũng giúp cô nhận ra sự vô tâm bấy lâu của mình.
Lời nói dối của mẹ
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-05-05T00:54:00+07:00
- Thuở nhỏ, gia đình cậu rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cơm đủ ăn, mẹ lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! - Lời nói dối của mẹ.
Nếu mai mốt mẹ chết không biết mấy đứa ra sao
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-04-15T13:03:00+07:00
Nếu mai mốt mẹ chết không biết mấy đứa ra sao
Mẹ thường mắng như vậy mỗi lần con hay các anh chị trong nhà ốm, không ăn uống được gì mà chỉ nằm trong phòng. Con biết mẹ chỉ mắng yêu thôi, nhưng lần đầu tiên nghe mẹ nói câu ấy con sợ, sợ lắm mẹ ạ, sợ phải đối diện với cái ngày đó. Mẹ biết không, dạo này mẹ nói câu ấy nhiều hơn, và con thấy lo lắng, lo lắng thật sự. Mỗi trưa mẹ ngủ con hay ngồi gần mẹ, để nghe hơi thở đều đều của mẹ; về đêm con lại thỉnh thoảng giật mình chạy ra chỗ mẹ nằm để biết rằng mẹ chỉ ngủ mà thôi, để thấy chiếc áo phập phồng theo nhịp thở của mẹ và để con biết rằng mẹ vẫn bên cạnh chúng con.
Ơn cha nghĩa mẹ
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-04-07T15:14:00+07:00
Này em... !
Bố mẹ nuôi em lớn, bố mẹ hy sinh tất cả cho em. Nhưng em ạ, những nhận thức rõ ràng nhất trong cuộc đời em lại giành cho một thằng con trai xa lạ.
Bao đêm em khóc lóc, mất ngủ vì những điều ngớ ngẩn mà lũ con trai gây ra.
Em nhận ra mái tóc của ng ấy ngắn đi 1cm, nhưng sao em không nhận ra tóc bố mình thêm bao sợi bạc.
Em nhìn ra người ta bớt đẹp trai bởi cái mụn trên mặt ... mà sao em không thấy mắt mẹ hằn thêm mấy nếp nhăn. Em à, sao lại vô tâm với thương yêu!
Niềm hy vọng
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-03-29T22:12:00+07:00
Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem mình có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.
Khi tình yêu không được đáp lại
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-03-23T20:27:00+07:00
Khi tình yêu không được đáp lại
Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.
Em không muốn hôn, em muốn lên giường
Được đăng bởi
Minh Phan |
2012-02-21T00:38:00+07:00
Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















