8/23/16

Đăng bởi: | Vào lúc: 2:31:00 PM 8/23/16


Ngày xửa ngày xưa, Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác bố. Nghe thì có vẻ khó hiểu nhưng thực tế nó là như thế này. Cha Tấm lấy mẹ Tấm, rồi phang mẹ Tấm, đẻ ra Tấm. Cùng lúc đó cha Tấm cũng lại phang một máy bay khác đã có chồng ở trong làng, không hiểu vì mua phải Ba Con Sếu đã hết hạn của Tàu hay là do súng bị cướp cò nên máy bay đó đã có thai và đẻ ra Cám
. Như vậy, Tấm và Cám cùng cha. Người ngoài thì không ai biết rằng Cám là đứa con của sự vụng trộm, nên đương nhiên Cám vẫn gọi chồng của mẹ Cám là bố. Nhưng ông ta chỉ là bố Cám thôi chứ không phải bố Tấm, do vậy, Tấm và Cám khác bố. Hiểu rồi phải không ạ? Mịa, truyện cổ tích mà giải thích loằng ngoằng vkl.

Sau đó mẹ Tấm chết, hai cha con Tấm mới chuyển về nhà Cám ở. Đương nhiên ở chung như vậy thì mẹ Cám, bố Cám và cha Tấm phải thường xuyên three-some rồi, vì có ai chịu nhường ai. Hôm ấy, bố Cám bị sốt virus kết hợp với tiêu chảy cấp, nằm giường mấy ngày, không ăn uống gì được. Thế nên cha Tấm và mẹ Cám quyết định hôm nay sẽ đấu tay đôi chứ không cho bố Cám three-some cùng nữa. Bố Cám thấy vậy thì không cam chịu nên cũng tung chăn vùng dậy lao vào tham chiến, ủn được vài ba cái thì bị Thượng Mã Phong lăn ra chết luôn. Sau khi bố Cám chết thì cha Tấm cũng chết vì suy nhược cơ thể bởi một mình ông không đủ sức phục vụ mẹ Cám. Từ đó, 3 mẹ con Tấm Cám ở với nhau.

Tấm cám chuyện chưa kể thời hiện đại


Một hôm dì đưa cho Tấm và Cám mỗi đứa một một cái kích điện bảo là ra sông kích cá về tối làm lẩu cá giỗ bố. Dì hứa rằng: "Hễ đứa nào bắt được nhiều thì tao cho cái Hkphone 5S". Hai đứa cùng mang kích điện ra sông, Tấm bắt được nhiều, Cám bắt được ít. Cám bảo rằng: "Chị Tấm ơi chị Tấm, mông đít chị bị lấm, chị mau xuống sông tắm, kẻo về dì cho ăn đấm".
Lợi dụng lúc Tấm đang trồng cây chuối dưới sông thì Cám ở trên bờ trút lấy cả cá của Tấm vào giỏ mình rồi mang về trước. Tấm lên dòm đến giỏ thì thấy mất cả, nó mới khóc bù lu bù loa lên.
Bụt hiện lên hỏi: "Làm sao con khóc?". Tấm kể sự tình cho Bụt nghe rồi lại khóc. Bụt bảo:

- Khóc cái ccc. Dòm lại giỏ xem có còn gì không. Tấm dòm vào thì chỉ thấy có một con cá chim mà thôi (loại cá này cùng họ với cá chim ở suối gần nhà H’Tưng và H’Lôn. Ai chưa biết thì tìm đọc truyện “Em đi chợ tình Sapa” để biết thêm chi tiết nhé). Bụt mới bảo đem thả con cá chim này vào bồn cầu trong nhà tắm để nuôi. Hàng ngày, mỗi khi đi tắm thì gọi cá chim lên để nó kì cọ chui rúc khắp người cho, đấy cũng là cách cho cá chim ăn luôn. Khi gọi cá lên thì phải cắm đầu xuống bồn cầu rồi gọi thế này: “Chim ơi chim ơi, lên xơi hàng múp hàng xịn nhà ta, chớ xơi hàng lởm sida nhà người”. Lưu ý là khi cắm đầu gọi thì không được xả nước vì nguy cơ bị sặc là rất cao.



Tấm nghe lời Bụt đem thả cá chim xuống bồn cầu. Cứ lúc tắm thì lại cắm đầu vào bồn cầu và đọc câu thần chú như lời Bụt dặn. Cá chim nghe thấy là ngoi lên, rúc vào người tấm kì cọ, ngọ nguậy đủ kiểu. Cũng bởi từ ngày có cá chim Tấm thường tắm rất lâu, có hôm hơn tiếng đồng hồ vẫn chưa xong làm mẹ con Cám đợi mãi không đến lượt, do vậy mẹ con Cám sinh nghi ngờ nên đã lập kế hoạch đi rình. Khổ nỗi mỗi lần tắm Tấm đều chốt cửa rất chặt, cửa nhà tắm lại là cửa EUROWINDOWS 7, cách âm cách nhiệt cực tốt nên hầu như mẹ con Cám không nghe thấy gì. Cuối cùng, Cám nghĩ ra cách dùng con Hkphone 5S mẹ mới tặng đặt trong nhà tắm để quay lén. Với camera 8 chấm, bộ xử lý lõi tứ chạy hệ điều hành Android 6.9, hình ảnh và âm thanh full HD, mọi quy trình của Tấm đều đã bị mẹ con Cám ghi lại.

Hôm sau, mẹ con Cám bảo Tấm rằng:

- Con ơi con! mai đi kích trộm cá phải kích ở ao xa, chớ kích ao gần mà làng bắt mất bộ kích con ạ, gần triệu bạc đấy.

Tấm vâng lời, hôm sau đi kích trộm cá ở tận ao xa gần bãi tha ma. Cùng lúc đó ở nhà, hai mẹ con con Cám khỏa thân vào nhà tắm, rồi cắm đầu vào bồn cầu đọc thần chú như Tấm đọc mọi khi. Tức thì cá chim phi lên. Hôm nay thấy hàng mới, lại three-some nữa nên cá chim kì cọ hăng lắm. Nhưng cũng giống như bố Cám và cha Tấm, đang hăng hái chui rúc, kỳ cọ thì cá chim cũng bị Thượng Mã Phong lăn ra chết thảm. Mẹ con Cám thấy cá chim chết rồi thì liền nhặt xác cho vào lò vi sóng quay luôn, rồi hai mẹ con mang cá chim quay ra lan can, mang chai rượu ra lan can, tâm sự cùng lan can luôn.

Chiều hôm ấy, như thường lệ, Tấm vào nhà tắm, cởi hết quần áo ra rồi gọi cá chim lên kỳ cọ. Nhưng Tấm cắm đầu vào bồn cầu đến cả tiếng đồng hồ rồi đọc thần chú mà không thấy cá chim đâu, chỉ thấy vài sợi lông của cá chim vương vãi trên nền nhà tắm. Nó mới khóc òa lên. Bụt lại hiện lên hỏi:

- Làm cái đéo gì mà hơi tí lại khóc thế hả? Ầu Shit!!! CLGT?

- Sao thế Bụt? Sao trông mặt Bụt đần thối ra thế?

- Đậu má, trước khi khóc con phải mặc quần áo vào chứ, đang khỏa thân thế này mà khóc gọi Bụt lên thì Bụt đỡ thế éo nào được.

- Dạ vâng, con xin lỗi, con mặc quần áo vào ngay đây ạ.

- Thôi khỏi, cứ để thế cũng được, có chuyện gì nói mau.

- Bụt ơi, con gọi mãi không thấy cá đâu, chỉ thấy vài sợi lông.

- Hai mẹ con nó nhắm rượu rồi. Giờ con nhặt mấy cái lông cá chim này, đem bỏ vào lọ rồi đặt vào trong ngăn đá tủ lạnh. Nhớ là không được rút phích tủ lạnh ra nhé.

Dứt lời Bụt lấy chòm râu dài lau nước dãi đang chảy tùm lum tà la ở mồm rồi Bụt biến luôn.

Tấm làm đúng lời Bụt dặn, ra kiếm cái lọ bỏ mấy sợi lông vào rồi cất gọn gàng trong ngăn đá.
Được ít lâu sau, nhà vua có mở hội. Hai mẹ con Cám tí tởn sắm sửa đi xem. Mẹ con Cám lấy một gói bột nêm Knor - ngon từ thịt ngọt từ xương, rồi trộn lẫn với một gói bột canh i-ốt Hải Châu – chỉ có chất lượng vàng, sau đó bắt Tấm phải lựa riêng ra. Dì Tấm bảo nó thế này: "Lúc nào mày nhặt xong thì mới được đi xem hội, hễ chưa xong thì không được đi".

Nói thế rồi hai mẹ con nó ưỡn ẹo gọi taxi đi. Tấm ở nhà khóc. Bụt lại hiện lên:

- Đậu má, sáng ra đang ngủ đã khóc ầm ĩ, có chuyện zề?

- Con khổ quá, dì con bắt phải nhặt hết chỗ bột canh với hạt nêm knor này thì mới được đi xem hội. Nhặt xong thì hết cmn hội rồi, còn cái lìn gì mà xem.

- Ôi dào, tưởng chuyện gì, đây, ta cho con một gói Knor và một gói bột canh Hải Châu mới, con đổ cái đống lẫn lộn đó vào bồn cầu ngay và luôn.

Tưởng thế là yên, ai ngờ Tấm lại ôm đầu nằm lăn lộn dưới đất gào khóc như con điên. Bụt lại phải hiện lên:

- CLGT? Có để cho Bụt ngủ không hả? Đêm qua đã mất ngủ rồi mà sáng nay éo được yên.

- Con không có quần áo đẹp để đi hội, có mỗi bộ ngon nhất thì vừa giặt đêm qua, giờ chưa khô. Huhuhu.

- Con lấy cái lọ ở tủ lạnh ra, mở nắp rồi xóc xóc cái lọ, quần áo, giày dép sẽ bay ra. Xong chưa? Ta đi đấy. Giờ mà còn khóc nữa ta cũng éo hiện ra nữa đâu. Mệt với cái con điên này vkl.

Tấm nghe vậy mừng quá, lao thằng về phía cái tủ lạnh, lấy cái lọ ra xóc xóc liên hồi, được một lát thì cái lọ giật giật rồi từ đầu cái lọ phun ra xối xả quần áo giầy dép đủ loại. Có cả quần con, quần string, quần lọt khe, cooc-xê, miếng độn ngực của đủ các hãng. Tấm chọn lựa một hồi cuối cùng quyết định mặc chiếc váy bó sát dạng lưới xuyên thấu theo phong cách của chị Can Lộ Lộ kết hợp với đôi giầy cao gót cao cổ của hãng Adidas. Xong, Tấm tự tin đi hội. Nhưng chẳng lẽ đi bộ à? Gọi taxi thì tốn tiền lắm. À, đúng rồi, lão Bụt, lão này dại gái lắm, tội gì mình không khóc nhè để lão Bụt lão lên cho tiền mình đi. Nghĩ vậy, Tấm đứng giữa đường gào lên khóc tu tu, khóc phải gần 10 phút mà không thấy Bụt hiện lên. Chắc lão Bụt này ngủ quên thật rồi. Thôi, đi bộ vậy, càng có cơ hội show hàng cho bà con thiên hạ xem.

Lúc Tấm đi qua bờ sông Tô Lịch, chả hiểu mải đong zai đẹp hay là vì đánh võng quá đà nên vấp cmn một phát vào chân cột điện ngã lăn quay. Cái giầy bên phải tuột ra và rơi luôn xuống dòng sông Tô Lịch trong văn vắt đang chảy cuồn cuộn như sông Trường Giang (Giống hệt cái đoạn giới thiệu trong phim Tam Quốc Diễn Nghĩa ấy). Tấm nhìn cái giầy của mình chìm nghỉm xuống mà tiếc đứt lòng. Cũng có mấy anh dại gái định lao xuống vớt giầy cho người đẹp nhưng thấy nước chảy to quá lại đành ngậm ngùi mặc quần trèo lên bờ. Tấm nản quá định tháo chiếc còn lại ra vứt luôn rồi đi chân đất cho tiện, nhưng mà thấy cái giầy đẹp quá, vứt cũng tiếc nên cứ một chân giầy, một chân đất đi vào xem hội. Nhìn rất chi là tội.

Một lát sau, vua ngự cưỡi lạc đà đi qua Cầu Trung Hòa, đúng chỗ Tấm đánh rơi giầy. Đột nhiên con lạc đà đứng lại sủa ầm ĩ lên. Vua thấy sự lạ mới phán cho quân lính lặn xuống sông xem có cái gì không. Mấy thằng lính nhìn dòng nước chảy cuồn cuộn thì thằng nào cũng ngán, nhưng lệnh vua ban thằng nào dám cãi, thằng nào cãi vua chém phát chết luôn. Chúng đành cởi quần dài áo dài, mặc độc quần sịp lần lần theo mép bờ sông phía bên đường Láng rồi từ từ đi xuống. Vừa xuống mấy thằng vừa nhìn nhau làu bàu:

- ĐKM cái thằng vua này, đi thì đi luôn cmn đi lại còn bắt bọn mình xuống mò cái vớ vẩn gì không biết nữa. Chắc đíu gì đã có gì mà cứ bắt xuống, lạnh teo cmn tờ rim rồi.

Mấy thằng xuống ngụp lặn một lúc thì mò được chiếc giày cao gót hiệu adidas hàng nhập, đẹp lắm. Vua cầm cái giầy xem xét rất kĩ rồi nghĩ thầm: “Quả giầy sành điệu lại hàng hiệu thế này chắc chắn chủ nhân của nó không thể là một cô gái tầm thường, loại này chắc nhà phải có điều kiện và cũng thuộc dạng ăn chơi đú đởn ghê lắm đây. Phải tìm bằng được con này xem hàng họ ra sao mới được”.

Rồi vua phán cho tất cả con gái đi xem hội ướm thử. Hễ chân ai đi vừa thì vua sẽ tuyển làm người yêu. Thế là đàn bà con gái trong đám hội ùa ra ướm thử, trong đó có cả mẹ con Cám. Nhưng hầu như tất cả chị em đều chỉ vừa mới cầm vào cái giầy thôi, chưa kịp xỏ chân vào thì đã nhăn mặt, bịt mũi, vứt giầy xuống rồi chạy luôn, có bà còn cầm phát nôn luôn. Hỏi ra mới biết là chủ nhân của cái giầy này bị bệnh thối chân rất nặng, cái mùi nó ám trong giầy mãi không hết. Lúc này, mọi người đều nản rồi, ai cũng sợ không ai dám thử nữa. Vua cũng chán và không còn hi vọng tìm được người con gái bí ẩn này.

Đúng lúc tưởng như tuyệt vọng nhất thì Tấm bước tới. Nàng tự tin cầm cái giầy xỏ vào chân trước sự kinh ngạc và thán phục của mọi người. Vua thấy vậy cười to đầy mãn nguyện:

- Hahaha. Cuối cùng ta cũng đã tìm được nàng. Nàng không chỉ đi vừa chiếc giày mà còn chịu được cái mùi thối mà không ai chịu được. Xứng đáng là người con gái để ta phải dày công tìm kiếm.

- Dạ, anh quá khen rồi. Cái mùi như này vẫn là bình thường vì em mới đi được một lúc thôi, chứ em mà đi khoảng nửa ngày thì đảm bảo không một ai dám đứng gần chiếc giầy ở khoảng cách dưới 500m.

- Được, được lắm. Ta sẽ cho rước nàng về cung luôn. Nào, hãy lên lạc đà cùng với ta nào, lính đâu, hồi cung.

- Dạ thôi, anh cứ đi trước đi, em bắt taxi theo sau. Em ngồi lạc đà không quen, đau đít lắm.

Thế rồi Tấm vào cung ở với vua. Ngay đêm hôm ấy Tấm được động phòng cùng vua luôn. Đang lúc động phòng cao trào, Tấm bật khóc ngon lành. Không hiểu Tấm khóc để giả bộ như mình vẫn còn trong trắng hay là vì hưng phấn, xúc động quá, chỉ biết là vua càng dỗ dành thì Tấm lại càng tủi thân khóc to hơn. Đúng lúc này Bụt hiện ra:

- Làm thao? Làm thao mà khóc? A, thằng kia, mày bắt nạt nó hả?

- Không. Em đã kịp làm gì đâu. Tự nhiên nó khóc đấy chứ.

Thấy Bụt đang trách lầm vua, Tấm phải đỡ lời:

- Không có gì đâu Bụt ạ. Anh ấy làm con thích quá nên con khóc thôi.

- Đệt. Thế thì ta cũng éo thể giúp gì cho con được rồi. Thôi, các con cứ làm tiếp đi, ta ngồi nghỉ tí rồi ta cũng đi đây.

Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố. Tấm về nhà. Dì bảo nó trèo lên cây cau cắt mấy quả để cúng. Nhìn cây cau cao vút và gió thì đang thổi lắc lư, Tấm cũng nản, cao thế kia mà trèo lên, chẳng may ngã cmn xuống thì hóa ra hai bố con giỗ cùng ngày à. Nghĩ vậy nên Tấm bảo dì:

- Dì ơi, hay ra chợ mua đi, có mấy quả thôi, đáng bao nhiêu tiền đâu, trèo lên ghê bỏ mịa.

- Mua thì dễ thôi con, nhưng cau bán ở chợ toàn cau Trung Quốc, tiêm thuốc kích thích, mua cau đó về cúng, nhỡ bố con bị ngộ độc chết tiếp phát nữa thì sao?

Nghe mẹ nói vậy rồi thì Tấm cũng đành liều trèo lên. Lúc lên đến ngọn thì tự nhiên thấy thân cây cau cứ rung lên bần bật. Tấm sợ quá hét lên:

- Dì làm CLGT? Sao rung thế?

- Dì đang đuổi kiến cho con mà.

- Đuổi kiến éo gì mà cứ cầm dao chém vào gốc cây thế?

- Dì đang chém kiến.

Vừa dứt lời thì “Rầm”. Cây cau đổ ập xuống. Tấm rơi từ độ cao mấy chục mét xuống chấn thương sọ não và đã chết trên đường đến bệnh viện. Sau đó, dì lấy quần áo của Tấm, mặc vào cho Cám rồi đưa vào cung làm hoàng hậu thay cho Tấm. Vua thấy Cám vào thay thì không thích lắm vì nhìn người Cám hơi thô, da lại đen, mặt toàn mụn đầu đinh, hàng họ cũng không được chắc chắn như của Tấm, mà hình như còn bị hoi nách nữa. Nhưng thôi kệ, được cái là hàng mới.

Tấm sau khi chết thì hóa thành con chim lợn và thường hay đậu ở lan can trên tầng hai nhà vua. Thấy Cám phơi quần áo của chồng mình thì con chim lợn mới ngoác mồm ra hót rằng:

- Con Cám con Cám, phơi sịp chồng tao, phải phơi bằng sào, mày phơi hàng rào, rách sịp chồng tao.

Vua đang ngồi uống nước trong nhà, nghe thấy con chim lợn hót vậy thì đoán được rằng con chim đó đang bị Tấm nhập vong vào, liền nói:

- Chim lợn chim lợn, có phải vợ tao chui vào ống quần.

Lập tức con chim bay vù một phát, chui tọt vào ống quần vua. Thế là từ hôm đó, vua bỏ mặc Cám một mình còn vua thì suốt ngày ngồi nghịch chim. Nghịch đến lúc chim mệt và vua cũng mệt thì cả hai lăn ra ngủ, ngủ dậy chim hồi sức rồi thì lại nghịch. Cám thấy vậy ghen tức lắm liền về kể với mẹ. Mẹ xui bắt chim làm thịt ăn. Cám ăn thịt chim xong còn lông thì đổ ra ngoài đường. Ít lâu sau, từ chỗ đám lông chim ấy mọc lên một cây thị, chỉ có một quả rất đẹp và thơm. Bà lão bán trà đá đi qua đó, thấy quả thị đẹp quá liền đứng lại, đưa cái bị ra hứng rồi ngẩng mặt lên nhìn quả thị và nói:

- Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ngửi chớ bà không ăn.

Vừa dứt lời thì quả thị rụng cái bộp một phát trúng mồm bà lão. Bà lão đau quá sờ lên mồm thì thấy môi đã sưng vêu lên và hơi rươm rướm máu, nhưng tiếc quả thị nên bà lại cúi xuống nhặt mang về.

Kể từ ngày mang quả thị về nhà, bà lão để ý thấy có điều lạ lắm. Cứ ngày nào đi chợ lấy hàng về là bà lại thấy nhà cửa bừa bộn, đồ đạc vứt lung tung mặc dù lúc đi bà đã dọn dẹp rất gọn gàng. Không chỉ có thế, nồi cá kho bà để trong buồng cũng bị ăn vụng mấy miếng, gói kẹo lạc và hướng dương để bán kèm cho khách uống trà đá bị bóc ra và ăn hết hơn nửa, mấy chai Sting dâu và C2 cũng bị uống hết, vỏ chai vứt chỏng chơ giữa nhà. Bà lão cay lắm và quyết tìm ra hung thủ.

Một lần bà lão giả vờ đi chợ, đến nửa đường thì lộn về. Rón rén lại dòm vào khe cửa, thấy một cô gái khá xinh xắn đang ngồi dạng chân trên giường vừa uống sting vừa ăn kẹo lạc. Bà bất ngờ đạp cửa lao vào bắt quả tang khiến Tấm không kịp biến hình. Bà lão nhìn lên quả thị thì chỉ thấy có mỗi cái vỏ không. Bà hiểu ra sự tình liền cầm cái vỏ thị ném ngay vào sọt rác. Từ đó bà bắt Tấm phải ở lại với bà để phụ bà bán trà đá. Bà lão không trả lương cho Tấm mà chỉ bao ăn ở, bà bảo phải làm không lương cho đến khi nào trả nợ hết số bánh kẹo và nước ngọt mà Tấm đã xơi của bà thì lúc đó muốn đi đâu mới được đi.

Một hôm vua đi qua quán bà lão, khát nước quá liền ghé vào làm cốc trà đá. Bỗng nhìn thấy cái quần lót màu hồng, vua lại gần ngửi thử thì thấy cái mùi rất quen. Vua hỏi: “Quần lót này của ai?”. Bà lão nói là: “Của con bé giúp việc”. Vua bảo bà lão gọi ra đây thì nhận ra đó chính là Tấm. Thế là vua lại rước Tấm về làm hoàng hậu.

Biết được hết tội ác của mẹ con Cám, vua vô cùng giận giữ và quyết định xử hai mẹ con Cám mức án tử hình bằng hình thức tiêm thuốc độc. Tuy nhiên, vì thuốc này trong nước chưa sản xuất được vẫn phải chờ thuốc nhập ngoại về. Trong thời gian giam cầm chờ nhập thuốc, mẹ con Cám đã lợi dụng đêm tối, vượt ngục thành công và trốn ra ngoài. Nhưng đúng là ông trời có mắt. Tưởng như mẹ con Cám đã thoát được thì bỗng có một hiệp sĩ đứng giữa đường chặn hai mẹ con lại. Vị hiệp sĩ này đã thay trời hành đạo, giết chết mẹ con cám để đòi lại công bằng cho Tấm. Không ai biết tên tuổi của vị hiệp sĩ này là gì, chỉ biết rằng hiệp sĩ này ra đòn rất mạnh, đấm phát chết luôn.

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo