6/27/12

Đăng bởi: | Vào lúc: 9:18:00 AM 6/27/12

Nhật ký của mẹ


Cầm cuốn nhật kí của mẹ trên tay, Thương khóc nấc, lòng trào dâng một cảm giác có lỗi. Lẽ ra từ rất lâu rồi Thương phải nói với mẹ một điều, một điều tưởng chừng đơn giản mà thiêng liêng đến lạ lùng: “Con yêu mẹ”.

Cả tháng nay mẹ Thương phải nhập viện do tai biến mạch máu não. Tuổi tác đã in dấu lên sức khỏe của mẹ khá nhiều. Suốt tháng, Thương vừa phải đi học, vừa phải vào viện chăm mẹ. Cô cảm thấy đuối sức vì mệt mỏi. Nhưng buổi chiều hôm nay đã giúp Thương nhận ra sức mạnh lớn lao của tình mẫu tử và cũng giúp cô nhận ra sự vô tâm bấy lâu của mình.

Thương vào phòng mẹ để lấy cho mẹ ít quần áo mang vào viện. Kéo nhẹ ngăn tủ đựng đồ, cô thấy cuốn sổ màu đen, rất dày. Không giấu nổi sự tò mò, Thương lật giở từng trang giấy.

Mẹ yêu con

“Ngày… tháng… năm…

Hôm nay sinh nhật con, mẹ háo hức chuẩn bị cho con một bữa tiệc nho nhỏ từ sáng sớm. Mẹ mua hoa, mua đồ ăn, bánh ga tô và tất nhiên không thể thiếu món quà con thích, đó là một chú gấu bông thật lớn. Nhưng con về muộn, vì con bận vui với bữa sinh nhật do bạn bè tổ chức. Mẹ vẫn đợi con. Chiếc bánh con không hề đụng đến vì đã ăn bánh do bạn tặng rồi. Con chỉ nhận gấu bông rồi xin phép về phòng vì mệt. Con biết không, con đã quên nói với mẹ một điều “Con cảm ơn mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm”.

Ngày… tháng… năm…

Sáng nay con thì thầm vào tai mẹ chuyện con yêu anh chàng cùng lớp. Mẹ cũng mừng vì đó là một anh chàng tốt bụng và giỏi giang. Khi con nói nhỏ đầy ngượng ngùng rằng “con yêu anh ấy nhiều lắm mẹ ạ”, mẹ đã chạnh lòng đôi chút. Hình như con chưa bao giờ nói với mẹ “con yêu mẹ” thì phải?

Ngày… tháng… năm…

Hai ngày sau sinh nhật mẹ, con bẽn lẽn tặng mẹ chiếc khăn quàng cổ. Con nói lí nhí đầy hối lỗi: “Con xin lỗi vì đã không tặng quà sinh nhật cho mẹ đúng ngày, tại hai hôm trước con hết tiền nên… Con chúc mừng sinh nhật mẹ muộn vậy, mẹ đừng giận con nha!”. Nhìn con nhỉ nhảnh, nũng nịu, mẹ khẽ mỉm cười. Nhưng có lẽ con không hiểu rằng, giá mà sinh nhật mẹ, con ôm chầm lấy mẹ mà nói: “Mẹ ơi, con yêu mẹ biết bao” thì mẹ sẽ hạnh phúc như thế nào.

Ngày… tháng… năm…

Hôm qua mẹ thấy cuốn sổ con làm thơ. Thơ của con làm hay lắm con gái ạ. Con gái mẹ giỏi văn mà. Có rất nhiều bài con viết cho bạn trai. Mẹ tự hỏi, có khi nào con làm thơ về mẹ không nhỉ?



Nước mắt Thương ứa ra, hình ảnh những dòng chữ cứ nhòa dần trong mắt. Cô tránh không để nước mắt làm nhòe trang giấy của mẹ. Thương nhận ra sự vô tâm của mình.

Người ta nói đúng, một cái chuông thực sự phải biết ngân vang, một bài hát sẽ vô hồn nếu không ai hát nó, cũng như tình yêu thương không nên nằm mãi trong tim mà nên trao tặng cho người khác khi còn có thể.

Thương vội vã gấp quần áo vào viện với mẹ. Suốt đường đi cô tự nhủ, điều đầu tiên cô sẽ làm khi gặp mẹ là ôm chầm lấy mẹ và nói: “Con yêu mẹ vô cùng

Nhật ký của mẹ - Hiền Thục

Lời bài: Nhật ký của mẹ
Sáng tác: Nguyễn Văn Chung


Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...

Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:"Mẹ ơi!"
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ òa...
Đây là mặt đất, này là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, dấu chân đầu tiên trên đường đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân...
Ngày mai sau khi con lớn khôn, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa...

Ngày đầu đến lớp, Mẹ cùng con đi, ngập ngừng con bước sau lưng Mẹ,
Tiếng ve cuối hè, hát vang đón chào, ánh mặt trời soi con đến trường...
Ngày ngày đến lớp, dần dần con quen, bạn bè, Thầy Cô yêu thương con,
Bé con của Mẹ vẫn luôn chăm ngoan, khiến cho Mẹ vui mãi trong lòng...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những khuya ôn bài, con thức, xót xa tim Mẹ biết bao!
Từng kỳ thi nối tiếp nhau, tuổi thơ con trôi qua rất mau,
Ước chi con Mẹ mai sau sẽ thành công...

Một ngày Mẹ thấy con cười vu vơ, nụ hồng con giấu trong ngăn bàn,
Lá thư viết vội, có tên rất lạ, chắc là người con thương rất nhiều!
Một ngày Mẹ thấy con buồn vu vơ, cành hồng vẫn ở trong ngăn bàn,
Lá đâu đã vàng, hoa đâu đã tàn, cớ sao nhìn con úa thu sang?
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những kỷ niệm lần đầu yêu, suốt một đời đâu dễ quên...
Vầng trăng kia sẽ sưởi ấm con, và sau cơn mưa, nắng sẽ trong,
Sẽ có một người yêu con hơn Mẹ yêu...

Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con phải đi xa Mẹ,
Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng, biển rộng trời cao con vẫy vùng,
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng Mẹ chợt nhớ con vô bờ,
Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm, Mẹ vẫn vui!
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương, Mẹ nhờ mây mang trao đến con,
Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an...

Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con quay về,
Ấp trong giấc mộng , nhớ bao tháng ngày bé con hồn nhiên bên dáng Mẹ,
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy, con Mẹ vẫn bé như thiên thần,
Thấy con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhoà, Cám ơn vì con đến bên Mẹ...



Nguồn Tuấn Cường

Nhật ký của mẹ - bốngxinh2212
Bàn tay của mẹ
Ơn nghĩa cha mẹ
Lời nói dối của mẹ
1 phút nhìn lại mình
Thành công và hạnh phúc
Nếu một mai mẹ chết không biết mấy đứa sẽ ra sao