1/13/12

Đăng bởi: | Vào lúc: 12:22:00 AM 1/13/12
Sống và suy ngẫm

Bao nhiêu năm rồi làm gì và được gì… ngày tháng sao vội đi đôi khi không như ý....
Đã bao giờ bạn dành một phút nhìn lại mình làm được gì cho bản thân và gia đình chưa?
Khi đọc những mẩu chuyện bên dưới mong bạn hãy dành một phút suy ngẫm và nhìn lại mình....



Ước mơ
Ước mơ nhỏ nhoi

Chú ơi mua giùm cháu mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa mình hỏi nó:
- Nếu chú trúng số con chịu chú mua cho con cái gì?
Nó nhìn chú, xoay qua xoay lại rồi nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
Dí dí những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe chú, để con đi học.
Dĩ nhiên là chú không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón.

Nghĩ lễ
đợi con về

Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: "Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ".
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: "Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng nữa…"

Anh hai

Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng "sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…"

Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, "Út ráng học ngoan…"

Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…"

mồ côi

Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa .
Nó về ở với Nội . Nội già . Nó làm tất cả . Nó giống người châu Phi - đen trùi trũi ! Có người hỏi : "Mày có buồn không ??" . Nó im lặng nhìn xa xăm .....
Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn nhiều . Nội nhìn nó ngạc nhiên . Nó ngậm ngùi : "Con còn có Nội - nó chẳng còn ai ..... !!" .....

Vô Tâm
nỗi vất vả của cha mẹ

Tháng đầu tiên lãnh lương dạy kèm. Nó hí hửng rủ nhỏ cùng phòng đi mua sắm. 
Loanh quanh một hồi, nó sắm đủ cả quần Jeans, áo pull, kẹp, nơ... nhỏ cùng phòng đắn đo mãi, chẳng chịu mua gì. Ngang qua hàng vải, nhỏ kéo nó vào, chọn mua một xấp vải lụa sẫm màu. Nó nhăn mặt: - Màu này già lắm! Nhỏ cùng phòng rụt rè: - "tao mua cho mẹ tao đó. Lần đầu làm ra tiền mới hiểu cái vất vả của mẹ bao nhiêu năm qua." Nó giật mình, lặng thinh. Giỏ đồ trên tay bỗng dưng nặng trịch

Khi ba mẹ run tay…
báo hiếu

Bàn ăn trải khăn trắng. Mẹ gắp cho cu Bin cái đùi gà. Ông nội không còn răng chỉ muốn ăn canh nhưng canh để xa ông.
- Để cháu chan cho! Cu Bin đứng dậy chan canh cho ông và làm đổ canh ra bàn.
Mẹ mắng: -Cứ đành hanh! Ông với tay chan. Lóng ngóng, run run. Canh lại đổ ra ngoài... Mẹ nhăn mặt, ba xoa bụng còn cu Bin nhìn hai người: - Khi ba mẹ run tay như ông, con sẽ chan canh cho ba mẹ. Bữa ăn tiếp tục nhưng chỉ còn tiếng nhai...

Tiền
Nỗi lòng của cha mẹ

"Mẹ ơi cho tiền con đóng học phí!". Cô bé ríu rít chạy tới bên mẹ
"Bao nhiêu?". Giọng mẹ lạnh tanh.
"Hai triệu". Cô bé đáp.
Mẹ với lấy cái túi treo trên giá móc đồ, rút ra một cái ví to màu đen.
"Năm triệu đấy con đóng học phí còn dư thì để tiêu vặt".
"Dza thank you momy !". Cô bé hí hửng cầm những tờ bạc phẳng lì thơm tho với những kế hoạch vui chơi mua sắm cùng với lũ bạn…
Trong lúc đó…
"Mẹ ơi mai là đến hạn đóng học phí rồi ạ…". Cậu bé nhỏ nhẹ nói, mặt hơi cúi xuống.
"Ờ…hai trăm ngàn hả con…". Mẹ nói rồi móc ra từ trong túi quần ra một sắp tiền nhàu nát, không có tờ tiền nào mệnh giá lớn hơn 20 nghìn cả.
Mẹ đếm đi đếm lại một hồi rồi đưa cho cậu bé một xấp tiền lẻ, cậu bé nhìn khuôn mặt lo âu của mẹ rồi lặng lẽ bước vào phòng.
Mẹ cậu bé thì ngồi trong căn bếp nhỏ và đau nhói con tim khi nghĩ về hoàn cảnh gia đình mình, về cậu con trai phải chịu nhiều thiệt thòi so với chúng bạn…

Tô mì
Tô mì

Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được.
Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô mì, đẩy về phía nó : "Con ăn đi, ba no rồi !"
Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì .....
15 năm trôi qua . Em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về , nó cầm xấp tiền tần ngần hoài . Tôi hỏi :
- Nhỏ định mua sắm gì đây ?
- Em sẽ mua tô mì thiệt ngon để cúng ba !
Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe .....

Chiếc bánh kem
Tình anh em

-Ăn thêm cái nữa đi con!
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.
Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít.
- Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!


Ba mẹ
Sự vất vả và hinh sinh của người cha

"Khi bạn đang uống một ly nước mát, xin hãy nghĩ đến cha mình đang uống là cái gì.
Khi bạn đang khoác trên người một chiếc áo mắc tiền, xin hãy nghĩ đến cha mình đang mặc là áo gì.
Khi bạn đang vun tiền vào những điều vô bổ, xin hãy nghĩ đến cái dáng của cha phải mặc cả từng đồng một khi mua đồ.
Cha đã vì chúng ta hy sinh những gì ?
Chảy bao nhiêu mồ hôi hột, chỉ là vì muốn chúng ta có cuộc sống tốt hơn.
Những thứ chúng ta có được đều do đôi bàn tay của cha đổi lấy mà ra.
Xin hãy yêu thương cha của mình nhé các bạn."




Nguồn sưu tầm

1 comment :

  1. Những mẫu chuyện cảm động quá nhất, hy vọng sẽ không còn những cảnh bất hạnh như thế nữa :(

    ReplyDelete